Bức thư gửi Ba mùa Vu Lan gây xúc động cộng đồng mạng 2019

BÀI VIẾT CẢM NIỆM VỀ CHA MẸ MÙA LỄ VU LAN

"BA ƠI BA ĐỪNG VỀ!"

Ba ơi, dù Ba đang ở đâu? Ba đang làm gì? Thì Ba cũng đừng về. Vì dù không có Ba cuộc sống của mẹ con con đang rất tốt!

Mỗi mùa Vu lan về, con thường tự nhủ trong tâm như vậy. Vì nếu con nói ra, mọi người sẽ nghĩ con thật bất hiếu. 

Người ta thường ví:

“Công Ba cao tựa núi non

Dài sông, rộng biển - cho con nên người.

Ba cho con nụ cười tươi

Dành cho con cả cuộc đời, tương lai.”

Quá khứ và hiện tại của con chưa từng thấy hình ảnh hiện hữu của Ba!

Lời ru từ quá khứ….

Ba biết không? Trong lời ru à ơi của quá khứ, con chỉ thấy tiếng ru, khản đặc của mẹ “Ầu ơ, Bồng bống bông bông. Lớn lên con phải cố công học người. Học là học đạo học đời. Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con.” 

Quá khứ của con là tuổi thơ cơ cực, là những ngày, chứng kiến cảnh mẹ mò cua, bắt ốc đổi gạo, là những ngày bị bạn bè dè bỉu - vì thiếu vắng cha… Quá khứ của con là những ngày mẹ bồng bế con trong góc vườn, nơi chòi nhỏ, chỉ dành cho mẹ. Chỉ vì không có chồng, mẹ con con sống bị cách ly… Những sự tủi hờn, cô độc ấy chắc chẳng ai, có thể hiểu cho mẹ con con….

Quá khứ của con ở đó có có cả tình yêu, hạnh phúc của mẹ và cũng đầy rẫy những đau thương, nước mắt, tổn thương. Ở đó, nước mắt thì nhiều, mà hạnh phúc chẳng được bao nhiêu. Lúc đó con chỉ mong Ba về, để đỡ đần cho mẹ, Ba về - để con được cảm nhận một lần là đứa trẻ có Ba. Và rồi đó cũng chỉ là mong ước...

Rồi mẹ con con đã, dũng cảm để buông bỏ Ba ạ...!

Ba biết không? Có người giữ khư khư quá khứ, như một kỷ niệm đẹp, để níu giữ những ngọt ngào, mà tương lai chẳng thể có được. Có người lại chẳng thể quên được quá khứ, để nhắc nhở bản thân mình - về nỗi đau, về sự phản bội. Họ sợ quên đi rồi, thì sẽ quên sạch sẽ mất, những gì đã khiến họ tổn thương. 

Nhưng mẹ con con hiểu được rằng, nếu không có quá khứ, thì ta chẳng thể đặt chân đến hiện tại và bước tiếp những tháng ngày ở tương lai. Mẹ con con mỉm cười và buông bỏ mọi thứ đã qua? Và cho mình một cơ hội để bước đến tương lai, chẳng còn khổ đau, tổn thương và nắm lấy hạnh phúc thật sự, mà mẹ con con đáng nhận được?

Hạnh Phúc Là Khi Sống Trong Hiện Tại!

Mẹ nói với con rằng: “Nếu con thấy buồn khổ, con đang sống trong quá khứ. Nếu con thấy lo lắng, con đang sống trong tương lai. Nếu con thấy bình an, con đang sống trong hiện tại”. Chính vì thế mẹ đặt tên chúng con với ý nghĩa của hiện tại - Bình An. 

Tần tảo nuôi con từ gánh hàng rong, dành hết tuổi trẻ…, mẹ vừa làm mẹ vừa làm cha, là người đầu tiên và duy nhất hy sinh vô điều kiện cho chúng con. Ngày con chào đời, mẹ được Ông Ngoại chở đi trên chiếc xe đạp, phải trải qua những cơn đau chuyển dạ đến nghẹn thở. 

Khi con khóc chào đời, mẹ cũng khóc - giọt nước mắt của hạnh phúc hiếm hoi.

Những cực khổ đó chưa thấm gì so với việc nuôi dạy con. Từ bé, con đã được mọi người nhận xét là cứng đầu, khó bảo. Bước vào tuổi dậy thì, con càng có những hành động khiến cho mẹ đau lòng. 

Có lần mẹ phạt con xong, con bắt gặp mẹ quay đi lau vội những giọt nước mắt. Nhưng chính khoảnh khắc đó đã khiến con thức tỉnh, phải mang lại hạnh phúc cho mẹ và không được làm mẹ khóc nữa. Thế mà con lại làm mẹ khóc Ba ạ.

Nhưng là giọt nước mắt tự hào vì hạnh phúc khi nghe tin con đỗ đại học. Mẹ ôm con vỗ về “Cố gắng học thành người nghe con!”. 

Và lần thứ hai là khi con được vinh danh với tấm bằng đỏ đại học. Giọt nước mắt vì cô con gái nhỏ đã thành công, trên con đường chinh phục tri thức. Và rồi mẹ lại đồng hành cùng con trên con đường mang tên “CUỘC ĐỜI”. 

Chân ướt chân ráo mới ra trường, mẹ là người chở con trên chiếc xe máy, rong ruổi khắp các trường để con dự thi làm cô giáo. Lần thứ 3, Mẹ lại rơi nước mắt khi con trúng tuyển trở thành giáo viên. Lúc đó, con lại tự nhủ rằng, con chỉ cần cố gắng, cố gắng nhiều hơn nữa để chứng minh năng lực của mình. Để chứng minh cho mọi người thấy, không có Ba con vẫn có thể mạnh mẽ như thế nào. 

Cứ tưởng nỗi lo của mẹ dường như đã vơi bớt phần nào, nhưng chính con lại luôn khiến mẹ lo lắng. Mải chạy theo những ước mơ và hoài bão đến nỗi con chẳng kịp nhận ra mái tóc mẹ đã chuyển hoa râm, những nếp nhăn trên gương mặt của mẹ đã xuất hiện từ lúc nào.

Với con, mẹ là món quà ý nghĩa nhất trên thế gian này. Thanh xuân của mẹ đã vội vã trôi qua như thế, để dành cho con những điều tốt nhất, để nuôi lớn và dạy dỗ con nên người. 

Đến khi làm mẹ con mới thấu hiểu sự hy sinh thầm lặng và tình yêu vô bờ của những người mẹ thật cao cả.

Thanh xuân của mẹ là những ngày tháng cơ cực, làm thuê, bưng bê, rửa bát, vác từng bao gạo, bao cám đi bán… Mẹ là trụ cột trong nhà khi phải vác từng viên gạch sửa mái, chặt từng cây tre làm hàng rào… Giờ kinh tế đã tốt hơn, mẹ đã là một doanh nhân, con đã có 1 gia đình nhỏ của mình, mẹ vẫn không đi bước nữa để dành toàn bộ tình yêu thương cho chúng con. Mẹ vẫn nói với con, mẹ không mong ba quay về bởi mẹ đã có chúng con.

Và con - đứa con bất hiếu của Ba, cũng mong “Ba đừng về” bởi cuộc sống của mẹ con con rất tốt. 

Nhưng Ba ơi, mùa Vu Lan lại đến, con lại nhớ lại quá khứ, nhớ lại câu ru của mẹ “Ầu ơ, Bồng bống bông bông. Lớn lên con phải cố công học người. Học là học đạo học đời. Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con.” 

Đã gần 30 tuổi rồi mà con lại thấy mình học đạo học đời chưa trọn. Con lại thấy mình là một đứa con bất hiếu bởi chẳng muốn ba về gặp con. Nhưng từ khi làm việc tại Phương Đông, con được học về Phật Pháp. Mỗi lần nghe giảng đạo con lại thấy trong tim mình thôi thúc. Rằng con muốn Ba về để con được làm tròn chữ “Hiếu”. 

Lễ Vu Lan này, con sẽ cài bông hồng màu đỏ. Và con mong rằng Ba sẽ về. Dù 1 lần thôi cho con một Mùa Vu Lan trọn vẹn…

Một mùa Vu lan lại đến. Xin gửi tới tất cả đấng sinh thành những tri ân và luôn thật nhiều sức khỏe, vui vẻ, hạnh phúc! Để cho chúng con luôn được nhìn thấy nụ cười, ánh mắt, cho chúng con được cảm nhận tình yêu thương của ba mẹ suốt cuộc đời…!
-Bình An-

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Thư bố gửi con gái cách chọn chồng “Nếu không hạnh phúc thì “Về nhà đi con”!

Yêu rồi làm lễ cưới qua mạng, người vợ mất 5 năm và phải sang tận Ấn Độ tìm chồng để ly hôn