Nếu có con gái, tôi sẽ không bao giờ dạy con "Phải hy sinh"


Nhớ có lần tôi gọi điện than thở với mẹ “dạo này công việc ngập đầu mà chồng con suốt ngày bóng bánh thôi, còn con thì bở hơi tai với việc dọn dẹp nhà cửa, rồi cửa hàng chẳng có thời gian spa hay đi chơi với bạn như xưa nữa”. Mới kể hết nửa câu chuyện mẹ đã chặn họng “mình là phụ nữ đi so bì với đàn ông làm gì, phụ nữ thì phải làm việc nhà, phải hy sinh tí cho cửa ấm nhà êm con ạ”.

Câu nói của mẹ chỉ đơn giản là giúp con gái nguôi ngoai cơn nóng giận thôi nhưng cứ khiến tôi suy nghĩ mãi. Cả đời mẹ hình như chỉ toàn là những hy sinh. Đơn giản từ chuyện miếng ăn, chưa bao giờ tôi thấy mẹ chọn miếng ngon ăn trước, lúc nào cũng là để chồng, để con rồi mới tới lượt mình. Mẹ tôi cũng rất hiếm khi phàn nàn về những chuyện “ngoại giao” của bố. Một tay mẹ vun vén hết từ việc đồng áng, cơm nước, con cái, chẳng bao giờ nghe mẹ than mệt cần nghỉ ngơi. Đâu chỉ có mẹ, rất nhiều bà, nhiều cô ở làng tôi đều thế.





Tất nhiên ngay thuở bé mẹ đã chỉ dạy cho tôi làm đủ thứ việc nhà và có lẽ cái tính cách nhẹ nhàng như bạn bè tôi hay bảo “dịu dàng, nữ tính” phần lớn ảnh hưởng từ mẹ. Chỉ có điều tôi không bao giờ nghĩ dịu dàng đồng nghĩa với hy sinh. Tại sao là phụ nữ thì mặc định phải sống một cuộc đời hy sinh trong khi cả xã hội vẫn hàng ngày kêu gọi bình đẳng giới. Vậy bình đẳng giới là gì? chỉ là khẩu hiệu hô cho vui, trưng cho đẹp hay vẽ thêm cho có chuyện để bàn? Sự hy sinh của người phụ nữ dường như đã trở thành một thứ “luật ngầm” khó có thể rũ bỏ trong ngày một ngày hai, một phần nguyên nhân sâu xa chính là bởi vẫn còn những người phụ nữ “cố thủ” với suy nghĩ “là phụ nữ thì phải hy sinh” như bà, như mẹ chúng ta.

Có bao giờ bạn nghĩ người phụ nữ luôn sẵn sàng nhận về mình tất cả sự vất cả, cam chịu hay lo toan để làm gì không? Chẳng phải họ muốn được người đời ca ngợi và tung hô đâu, tất cả chỉ bởi hai chữ “tình yêu”. Họ yêu thương chồng con tới nỗi quên luôn cách để yêu bản thân mình. Họ quay cuồng trong việc bày tỏ tình yêu của mình mà lại quên mất rằng chính cái cơ thể bé nhỏ kia, chính cái tâm hồn yếu đuối kia cũng cần phải được vun đắp, quan tâm mỗi ngày. Thế nên phụ nữ ơi đừng nghĩ hy sinh là bản năng của mình nữa nhé, đời chỉ thay đổi khi chính chúng ta tự biết thay đổi.

Cuối cùng, nếu có con gái, tôi sẽ không bao giờ dạy con phải hy sinh. Tôi sẽ mang đến cho con những điều kiện tốt nhất, tôi sẽ bảo con học tất cả những thứ con thích, kể cả khi mọi người cho rằng “những thứ đó chỉ dành cho đàn ông”. Và đương nhiên tôi sẽ không quên dạy con rằng hãy luôn tự tin, tự chủ, luôn biết cách yêu thương, trân trọng bản thân mình đầu tiên. Bởi thân thể và tâm hồn của một cô gái là do cha mẹ cô ấy trao tặng, là thứ cần phải được nâng niu và nuôi dưỡng, chứ không phải là chỉ để “hy sinh”.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Bức thư gửi Ba mùa Vu Lan gây xúc động cộng đồng mạng 2019

Thư bố gửi con gái cách chọn chồng “Nếu không hạnh phúc thì “Về nhà đi con”!

Yêu rồi làm lễ cưới qua mạng, người vợ mất 5 năm và phải sang tận Ấn Độ tìm chồng để ly hôn